Đặng Thị Ngọc Bích, Người Lái đò thầm lặng

Tôi biết đến cô Đặng Thị Ngọc Bích trong một khoá học về kinh doanh của thầy Phạm Thành Long. Thực ra, thỉnh thoảng tôi có nghe thầy Long kể về cô Bích trước đấy. Một cô giáo ở Bình Dương, với mong muốn có một ngôi trường liên cấp đẹp nhất Đông Nam Á, cô đã vay ngân hàng đến cả trăm tỷ để thực hiện ước mơ của mình. Nhưng rồi trong lúc xây trường thì chồng mất, không có học sinh, rồi thì bị siết nợ…Tưởng chừng như cô đã phải gán trường để trả nợ, nhưng rồi cuối cùng cô cũng đã vượt qua. Mặc dù chưa được gặp, nhưng tôi rất ấn tượng về cô qua những lời kể của thầy. Và may mắn thay, trong khoá học lần này, Tôi đã được phân vào nhóm cùng cô trong 5 ngày học tại Ba Vì.

Cô Đặng Thị Ngọc Bích, con người hết lòng vì học sinh

Lần đầu gặp cô tôi vô cùng bất ngờ, Hiện tại cô đã hơn 60 tuổi, ăn mặc rất giản dị và hiền lành. Nhìn cô tôi không nghĩ cô lại là chủ của một ngôi trường đẹp nhất Đông Nam Á như vậy. Trong khoá học lần này, chúng tôi học 5 ngày tại Ba Vì, Đây là một khoá học mà cường độ học tập gần như kinh khủng nhất đối với tôi từ trước tới giờ. Chúng tôi bắt đầu vào lớp từ lúc 8h sáng và kết thúc khoảng 9-10h tối. Sau đó còn cả loạt bài tập về nhà phải hoàn thành nữa. Đối với tôi, là thanh niên thì việc học như vậy là rất mệt chứ không huống hồ gì cô Bích, người phụ nữ đã hơn 60 tuổi.

Đặng Thị Ngọc Bích
Cô Đặng Thị Ngọc Bích Trong buổi làm bài tập nhóm tại Ba Vì

Kết thúc ngày học đầu tiên, là đã 9h tối, chúng tôi có 2 tiếng đồng hộ để ăn tối và vệ sinh cá nhân để 23h nhóm sẽ tập trung lại và làm bài tập. Bài tập đầu tiên của chúng tôi là hãy liệt kê ra ít nhất 10 việc bạn phải làm trước lúc chết sau đó từng người sẽ chia sẻ lại cho nhau. Được lái máy bay, lặn biển, đi du thuyền, du lịch vòng quanh thế giới….và rất nhiều điều khác nữa đã được liệt kê ra của từng người. Nhưng khi đến lượt cô chúng tôi vô cùng bất ngờ. Cô muốn có một vườn rau để trồng ra cho các em học sinh. Muốn có một khu rừng nho nhỏ để nơi cho các em chơi. Cô còn muốn được cùng các em học sinh của cô đi từ thiện nữa.

Cô không có điều gì dành riêng cho cô ah? một bạn trong nhóm hỏi

Không, đối với cô, các em học sinh là tất cả. cô muốn giúp đỡ thật nhiều cho các em đấy. Sau đó, cô kể cho chúng tôi nghe về các em học sinh. Hoá ra, đấy không phải là các em học sinh bình thường, mà là những em học sinh nghèo, mô côi cha mẹ ở các vùng dân tộc được cô đưa về nuôi ăn học. Đối với các em đấy, cô không chỉ là cô giáo, là hiệu trưởng mà còn là người mẹ thứ hai. Rồi Cô tiếp tục kể cho chúng tôi nghe về quá trình cô thành lập trường, những gian nan mà cô đã trải qua.

Đặng Thị Ngọc Bích
Cô Đặng Thị Ngọc Bích cùng các em học sinh nghèo được cô đưa về nuôi tại trường

Gian nan quá trình thành lập trường của cô giáo Đặng Thị Ngọc Bích

Thực ra, ước mơ thành lập ngôi trường đẹp nhất Đông Nam Á là của Thầy (Chồng cô). Nhưng không may, trong quá trình hoàn thiện thì chồng cô mắc bệnh hiểm nghèo qua đời. Từ đấy, người giáo viên gìà này đã phải gồng mình lên để thực hiện tiếp ước mơ của chồng. Nhưng con đường thực hiện ước mơ này không hề đơn giản. Giai đoạn đầu, không có học sinh và cô đã phải bán từng mảnh đất một để chi trả hàng tháng. Rồi thì bao nhiêu kẻ giòm ngó đến ngôi trường, gây khó dễ để bắt buộc cô phải gán trường để trả nợ. Nhưng rồi cuối cùng cô đã vượt qua tất cả.

Mấy cô cháu ngồi được một lúc mà đã 1h sáng. Sau đó chúng tôi phải về phòng ngủ để còn chuẩn bị cho bài tập thứ hai vào sáng mai. Đó là chúng tôi phải đi bộ lên đến đền thượng ở đỉnh núi ba vì, Nơi cách chúng tôi đang học 7km và phải về trước 8h sáng để còn tiếp tục học. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi bộ dài như vậy, còn phải leo núi nữa nên chúng tôi bắt buộc phải hẹn giờ lúc 4h sáng thì mới kịp giờ học vào sáng hôm sau.

7km đường núi nhưng không cản được nghị lực của ngươi cô giáo già

4h sáng, chúng tôi dậy và tập trung trước khách sạn. Lúc đến chỗ nơi tập trung thì tôi đã thây cô ở đấy. Tôi thấy cô còn đi khập khiễng, hình như cô bị đau chân trước đó. Cô bảo tôi, cô bị đau khớp gối nên chắc cô chỉ đi được một đoạn, lúc nào mệt cô sẽ về trước. Lúc này cả đoàn bắt đầu lên đường, vì tốc độ đi của cô chậm nên chỉ có tôi và Trọng đi cùng và hỗ trợ cô, còn mọi người phải đi trước nếu không sẽ về không kịp.

Đi được khoảng 1km là lúc mà bắt đầu cô thấy đầu gối đau, chúng tôi phải dừng lại tầm 10 phút để nghỉ trước khi bắt đầu hành trình. và từ 1km cho đến 3km, chúng tôi phải dừng lại đến 4 lần để nghỉ. Khi đi được 3 km là lúc mà cô đã bắt đầu mệt và không đi được nữa. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng động viên để tiếp tục đi cùng nhau.

Đặng Thị Ngọc Bích
Cô Đặng Thị Ngọc Bích trên đường leo lên đỉnh núi ba vì

Đi đến km thứ 4 là lúc mà gần như chân của cô không thể bước tiếp. Tôi và Trọng đã phải đi phía sau để đẩy cô đi từng bước một. Gần như cô đã bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy tôi và trọng nên cô vẫn tiếp tục đi. Để quên đi cái cảm giác mệt đấy, chúng tôi đã vừa đi vừa hát. Đường đến ngày vinh quang,…và rất nhiều các bài hát nữa đã được cất lên. Tôi biết rằng, cô không thể tiếp tục được nữa, nhưng chúng tôi không thể bỏ cô ở lại. Và chúng tôi đã quyết định sẽ vừa đi vừa nghỉ, cho đến khi nào có xe từ trên núi xuống. Thì Chúng tôi sẽ xin cho cô về trước còn chúng tôi sẽ tiếp tục đi.

Tôi và trọng thay nhau kể những câu chuyện truyền động lưc để giúp cô tiếp tục. Tôi bảo, “Cô phải cố gắng lên, cô phải cho các em học sinh của cô biết được rằng cô làm được thì chắc chắc các em đấy cũng phải làm được, và cô sẽ là một tấm gương để các em noi theo”. Nói xong, dường như tôi cảm thấy tay của mình nhẹ hơn. Cái cảm giác nặng khi đẩy cô từ phía sau không còn nữa. Bước chân của cô cũng nhanh hơn so với lúc trước. Và chúng tôi tiếp tục thực hiện quãng đường còn lại.

Đi được thêm 1km thì chúng tôi gặp được một xe máy đi từ trên núi xuống. Chúng tôi đã vẫy xe lại để xin cho cô xuống trước. Nhưng không, cô đã từ chối, và tiếp tục hành trình với chúng tôi. Cô bảo, cô sẽ là tấm gương tốt cho các em học sinh của cô. Và rồi chúng tôi đã tưng bước để lên đến đỉnh núi ba vì.

Vì học sinh, cô có thể làm tất cả.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã cùng nhau leo lên được đỉnh núi Ba Vì. Nhưng gian nan không dừng lại ở đấy. Từ đỉnh núi lên đến Đền Thượng chúng tôi còn phải tiếp tục leo lên hơn 1000 bậc đá nữa. Và mức độ dốc nó còn kinh khủng hơn 7km vừa rồi. Có đoạn người đi trước có thể đá vào đầu của người đi sau. Lúc này cô đã bỏ cuộc, cô không thể tiếp tục với những bậc đá cheo leo như vậy. Cô tìm một tảng đá ngồi nghỉ và bảo chúng tôi cứ tiếp tục đi. Tôi biết rằng cô không thể đi được nữa nên bảo cô chờ để tôi và trọng lên đến đền rồi lúc về ba cô cháu cùng về.

Lúc này, tôi và trọng vẫn tiếp tục hành trình. 7km kia không là gì so với hơn 1000 bậc đá này. Mỗi một bậc bước lên là một lần mỏi căng hết cả đùi. Cuối cùng chúng tôi cũng đã cố gắng lên được đến đỉnh. Sau khi thắp hương xong, chúng tôi đã quay trở lại để cùng cô về. lúc đi xuống được 2/3 tôi và trọng một lần nữa đã phải thốt lên “Cô Bích”. Cô không hề nghỉ mà vẫn tiếp tục bước tiếp, hai tay cô bíu từng bậc một để tiếp tục bước đi. Tôi và trọng đã chạy xuống và tiếp tục dìu cô lên. Và cuối cùng cô cũng đã làm được, cô đã leo lên được đỉnh đền thượng.

các bạn có thể xem thêm một số hình ảnh trong quá trình chúng tôi leo đền thượng.

Cô Đặng Thị Ngọc Bích Lúc từ đền thượng xuống

Đây là một câu chuyện có thật của một cô giáo, một người đã truyền động lực cho tôi. Có những trở ngại vô cùng khó khăn và cô đã làm được. Nhưng sẽ có rất nhiều người không làm được. Bởi vì, các bạn không làm!